CEO Nguyễn Thị Hồng Dung - Hi Furniture

 221     2017-01-20 16:36:31

NGUYỄN THỊ HỒNG DUNG LÀ AI?

Tôi sinh ra ở một vùng quê nghèo trong gia đình có 9 người con, bản thân thuộc thế hệ đầu 8x với nhiều khát vọng và hoài bão. Cái nghèo khó một thời của gia đình và quê hương khiến tôi luôn luôn trăn trở phải vươn lên để làm giàu cho mình và giúp ích cho quê nhà. Khi lớn lên, những tấm gương của các doanh nhân thành đạt đã thôi thúc tôi phải nỗ lực học hỏi và quyết tâm thay đổi để nắm bắt cơ hội và đón lấy thành công. Trải qua nhiều năm tháng thăng trầm, sự mong muốn ấy chưa bao giờ vơi đi, ngược lại ngày càng mãnh liệt và trở thành động lực để tôi vượt qua những khó khăn trong hành trình lập nghiệp.

 

NHỮNG NỀN TẢNG BAN ĐẦU

Trước khi kinh doanh, tôi đã từng làm việc cho Xí nghiệp CB KD Than và Khoáng sản Việt Nam (thuộc tập đoàn Vinacomin), nơi đây cho tôi những cái nhìn ban đầu về sự khác nhau rõ rệt giữa người làm công và người thực sự làm chủ, mà nổi bật nhất là sự năng động, tự tin, sáng tạo, nhạy bén của các lãnh đạo doanh nghiệp. Hình ảnh đó, giúp tôi có thêm động lực và sự quyết tâm làm việc, trở thành người chủ tạo ra các sản phẩm có ích cho xã hội.

Cột mốc thay đổi là tôi quyết định rời bỏ vị trí cán bộ phòng Nhân sự của Xí nghiệp, một vị trí rất nhiều người phụ nữ muốn có, để về học việc tại phòng kinh doanh của một công ty chuyên sản xuất nội thất gỗ xuất khẩu tại Bình Dương. Tại đây rèn cho tôi sự năng động và nhạy bén trong kinh doanh. Làm được 2 năm thì tôi được giao nhiệm vụ thành lập và điều hành Chi nhánh Công ty tại thành phố Hồ Chí Minh để phát triển thị trường trong nước. Tuy từng làm về nhân sự và được đào tạo trong môi trường kinh doanh nhưng việc thành lập và phát triển một đội ngũ mới hoàn toàn để khai phá một thị trường mới thì nó khác vô cùng.

Tôi đã gặp rất nhiều khó khăn trong phương pháp quản lý và vận hành doanh nghiệp, ban đầu nhân sự ít chỉ có 2 người, hầu như tôi làm tất cả mọi việc, ngoài điều hành tôi cùng nhân viên dọn dẹp, lắp ráp sản phẩm, thậm chí lúc kẹt người tôi theo các chú Ba gác đi giao hàng cho khách…, về kinh doanh thì lại không có chiến lược, vướng đủ thứ nhiều lúc nản lắm, thật sự để vượt qua lúc đó tôi chỉ dùng 2 từ “Quyết Tâm”.

Tôi nhận thấy mình còn thiếu kinh nghiệm quản lý và kinh doanh nên nên để phát triển được thì chỉ còn con đường học tập, lúc này tôi đi học rất nhiều, thiếu kỹ năng gì là đi tìm lớp để cho được học kỹ năng đó, ngoài ra còn tham gia các cộng đồng kinh doanh để giao lưu học hỏi và trau dồi thêm kiến thức, miệt mài vừa học vừa làm 2 năm tôi đã rút ra rất nhiều bài học thực tế, áp dụng nhiều phương pháp mới vào bán hàng và quản lý nên việc kinh doanh khởi sắc hơn nhiều.

Theo đà phát triển, năm tiếp theo tôi mở thêm 3 cửa hàng để phân phối hàng hóa trực tiếp cho các khu vực tiềm năng: Thủ Đức, Quận 7 và Ngô Gia Tự Quận 10. Sang năm thứ 4 thì tôi đã có thêm 1 cửa hàng tại Phố Khuất Duy Tiến – Hà Nội và 1 cửa hàng tại Đường Lạch Tray – Hải Phòng. Nhưng đây là một sai lầm lớn của tôi, vì quá nóng vội nên việc mở rộng quy mô tôi đã dàn trải nguồn lực về nhân sự và tài chính khiến tôi chao đảo. Tôi đã phải đau lòng quyết định dứt bỏ 4 cửa hàng, chỉ để lại 1 cửa hàng duy nhất tại TP.HCM để tập trung nguồn lực phát triển theo hướng mới.

Sang năm tiếp theo tình hình kinh doanh ổn định lại, chỉ với một cửa hàng và tập trung vào hệ thống phân phối đã giúp Chi nhánh của tôi tăng trưởng đều. Chính vì điều này nên công ty quyết định tách Chi nhánh và nâng vị thế lên thành Công ty con hoạt động hoàn toàn độc lập. Hiện giờ Công ty hoạt động với pháp nhân Công ty TNHH SX TMDV Khải Hồng và thương hiệu Hi Furniture. 

Tôi đang từng bước xây dựng thương hiệu Hi Furniture tại thị trường Việt Nam dựa trên tiêu chí chất lượng sản phẩm và Dịch vụ khác biệt. Tại Việt Nam, lĩnh vực nội thất rất đa dạng và cạnh tranh cũng rất khốc liệt, nhưng tôi tin với hướng đi của mình cộng với tiêu chí về chất lượng sản phẩm, Hi Furniture của tôi sẽ chinh phục được người tiêu dùng và đứng vững trên thị trường nội thất Viêt Nam.

 

PHƯƠNG CHÂM “SỐNG KHÔNG HỔ THẸN”

Cho đến tận bây giờ, khi nhìn lại hành trình mình đã trải qua, tôi chưa hãnh diện về mình nhiều, bởi vì tôi nghĩ rằng những gì tôi đạt được còn rất nhỏ bé với nhiều tấm gương khởi nghiệp thành công đáng ngưỡng mộ. Bạn biết không, phương châm “Sống không hổ thẹn” không tự dưng mà tôi lấy nó làm kim chỉ nam sống cho mình. Hồi lớp 12 phổ thông, có xảy ra sự cố với tôi, từ sự cố đó làm tôi phải hổ thẹn với chính mình một thời gian dài, cảm giác ấy khó chịu lắm, tôi cứ bị nó đeo bám, tôi rất muốn thoát ra khỏi nó. Từ đó, để nhắc nhở mình tôi luôn nói “Sống không được hổ thẹn”. Chính vì vậy đã rèn dũa cho tôi rất nhiều, từ việc nhỏ đến việc lớn tôi đều vượt qua được nhờ phương châm sống này nhắc nhở tôi hàng ngày.

Điểm nổi bật trong tôi là tính tự lập, tôi không thích dựa dẫm. Thật sự thì cuộc sống của tôi cũng chưa thăng trầm đến độ phải trả giá quá đắt để đánh đổi cái này lấy cái kia, nên cái ý nghĩ không muốn dựa dẫm vào ai có thể chưa thực sự chính xác, nhưng cái ý nghĩ “Tự lập” trong tôi vẫn luôn tồn tại và nó nhắc nhở tôi sống tốt hơn mỗi ngày. Nhưng bên cạnh đó, tôi sống khá tình cảm nhiều người nói rằng cách sống này không phù hợp với việc kinh doanh, tuy nhiên tôi lại nghĩ khác, tôi nghĩ sâu thẳm trong con người lúc nào cái tình cũng ngự trị. Nên sự tình cảm tôi luôn coi nó là một thế mạnh, là vũ khí của một TRÁI TIM NÓNG  trong con người sôi nổi đầy hoài bão.

Tôi còn trẻ và nhận thấy mình còn thiếu nhiều rất nhiều, từ kiến thức, kỹ năng, kinh nghiệm, mối quan hệ hỗ trợ cho công việc… Tôi luôn chủ động để biết rằng, sẽ có nhiều bài học khi môi trường cạnh tranh ngày càng khốc liệt và có thể sẽ phải đối mặt với nhiều áp lực hơn nữa. Nhưng tôi sẵn sàng tiếp nhận những bài học ấy vì tôi hiểu rằng chúng sẽ làm cho tôi trưởng thành hơn, giúp tôi hoàn thiện và rèn cho tôi thêm bản lĩnh trong môi trường kinh doanh.

nguyen-thi-hong-dung

Tôi nghĩ trong kinh doanh ai cũng muốn mình vừa có trái tim nóng vừa có ái đầu lạnh, tôi cũng sẽ cố gắng để duy trì trái tim nóng của mình và bản lĩnh kinh doanh sẽ ngày càng hoàn thiện. Nhưng quan trọng hơn hết đối với tôi là dù bất cứ hoàn cảnh nào tôi vẫn sẽ giữ đúng cách sống theo tâm niệm “Sống không hổ thẹn“. Sống thì phải có ích và cố gắng hết mình để giúp ích cho xã hội.

 

NGUYỄN THỊ HỒNG DUNG ĐẾN TỪ ĐÂU?

Quê tôi gốc ở Nghĩa Hưng Nam Định, nhưng tôi được sinh ra và lớn lên tại Tân Phú Đồng Nai trong một gia đình có 9 anh chị em. Ba tôi có nghề thợ mộc rất giỏi, gia đình tôi cũng có xưởng gỗ nho nhỏ, nhưng do đông con quá nên làm mấy cũng vẫn không thoát nghèo.

Tôi là con thứ 5 trong gia đình, là con gái nhưng tôi cũng đã từng làm những việc rất nặng nhọc tưởng chừng như người con trai mạnh khỏe mới làm nổi. Mỗi lần Nhà tôi nổ máy xẻ gỗ là anh chị em tôi đều xắn tay mỗi người mỗi việc phụ giúp. Ba và Anh Cả thì đứng mỗi người mỗi đầu máy để đẩy và kéo những cây gỗ được xẻ, Mẹ thì dọn dẹp những thanh gỗ dư thừa gom lại thành đống, mấy đứa em thì đóng mùn cưa vào bao để bán cho khách đun rượu, nấu cơm hoặc làm nấm, tôi và các Anh Chị khác nếu ai không đi học là vào phụ bưng bê những thành phẩm vừa được cưa xẻ ra đem phơi hoặc để lên giá kệ. Những cây gỗ 5×10, 4×6, 3×5 hoặc những tấm ván rất dài và nặng Anh Chị em tôi từ lớn đến nhỏ đều đã từng bưng bê qua.

 

NHỮNG KÝ ỨC KHÔNG THỂ QUÊN TRONG QUÁ KHỨ

Tiếp theo của việc Tôi đến từ đâu, tôi lớn lên như thế nào thì đây cũng là khoảng thời gian tôi có những ký ức ăn sâu trong trí nhớ không thể nào quên được. Tôi luôn tự hào tôi được sinh ra trong gia đình đầy tình thương yêu của Cha Mẹ anh chị, nhưng cũng đã trải qua những kỷ niệm đầy buồn tủi và khó khăn. Tôi nghĩ một phần cũng là ảnh hưởng của sự nghèo khó trong một quá gia đình đông con. 

Vì làm mộc và cưa xẻ cây gỗ, toàn là những công việc nặng nhọc trong khi gia đình tôi không thể thuê nổi thợ ngoài nên anh em chúng tôi phải bưng vác rất nặng. Nhưng việc vác nặng đối với tôi cũng dần thành bình thường, việc tôi sợ là tay chân bị thâm đen bởi nhựa cây trong quá trình bưng vác. Cây gỗ mới được cưa xẻ, còn tươi nên có nhiều nhựa, khi tiếp xúc là tay chân sẽ bị thâm đen ngay, chùi rửa mấy cũng không thể sạch. Là con gái đang tuổi lớn mà mỗi lần đi học các khóe móng tay móng chân cứ thâm xì làm tôi rất tự ti xấu hổ không dám giao tiếp với bạn bè, nhưng đó là công việc của gia đình và muốn phụ giúp Ba Mẹ nên phải chấp nhận, không thể trốn tránh.

Tuy nhiên, việc tay chân bị lấm lem bởi nhựa cây cũng chưa đáng sợ bằng việc Đội Kiểm Lâm, hoặc quản lý thị trường “ghé thăm” xưởng mộc nhỏ xíu của nhà tôi. Hồi đó, xưởng mộc chưa đăng ký hoạt động nên mỗi lần cưa xẻ là toàn làm ngoài giờ làm việc hành chính, lúc thì cưa xẻ vào 4h sáng, khi thì giữa trưa, khi thì xẻ đêm. Mỗi lần cưa xẻ là phải có người canh chừng ngoài đầu ngõ, nếu có động tĩnh của Cơ quan ban ngành là báo ngay và thu dọn hiện trường tức khắc. Ấy vậy mà nhà tôi vẫn bị Kiểm lâm bắt rất nhiều lần, mỗi lần bị bắt đều bị tịch thu tất cả máy móc và cây gỗ, bao nhiêu vốn liếng hết sạch sành sanh. Giờ ngồi đây viết lại những dòng này, tôi nhớ lại như in cái cảm xúc lúc ấy, mỗi lần như vậy là cả nhà tôi như bị đứt từng khúc ruột. Mẹ và mấy chị em tôi lại ôm nhau khóc vì xót của, Ba và anh tôi thì buồn đến độ mấy ngày liền cũng chẳng muốn nói chuyện. 

IMG_1906

Đã nhiều lần tôi nghe Ba Mẹ nói chuyển nghề nhưng bàn tính hoài cũng không chuyển nghề được, đây như là cái “nghiệp” của gia đình tôi vậy. Không phải Gia đình tôi muốn làm chui và trốn thuế, vì ban đầu Ba tôi cũng thuê xưởng và đăng ký hoạt động, có giấy phép đàng hoàng, nhưng các khoản phải nộp nhiều quá nên làm bao nhiêu cũng không đủ nuôi sống 9 anh em tôi, vì vậy nên Ba tôi đành bỏ xưởng, rút giấy phép và về nhà mở xưởng mộc nhỏ ngay tại nhà với hy vọng cuộc sống đỡ vất vả hơn.

Cha mẹ vất vả, anh chị em tôi cũng mỗi người mỗi tay xúm xụm vào cùng làm mà sao vẫn cứ nghèo. Tôi nhớ hồi học phổ thông tôi thường bị gọi tên lên đứng trên cột cờ trước toàn thể học sinh trường vào những sáng thứ 2 vì cái tội không đóng học phí đúng hạn. Cảm giác ấy làm tôi rất xấu hổ và tự ti nên lại càng làm cho tôi thêm ghét cái nghèo.

Ngày tôi bước chân lên đất Sài Gòn để tiếp tục việc học, nhà tôi cũng chẳng có đồng nào. Để không lỡ việc học của tôi, Mẹ đưa cho tôi chiếc nhẫn 1 chỉ vàng cất rất kỹ đã dành dụm từ lâu, Mẹ nói tôi đem bán để lấy tiền đi học. Đang rất háo hức với cuộc sống sinh viên phía trước nhưng khi cầm chiếc nhẫn Mẹ đưa mà lòng day dứt buồn rất khó tả, đó là một hồi ức mà tôi không thể quên.

Khi là sinh viên, để đỡ gánh nặng cho gia đình tôi tự đi làm thêm và đã trải qua rất nhiều nghề như bán hàng trong Nhà sách, bán lịch mỗi cuối năm, dạy thêm, xin làm giám thị mỗi mùa thi, trông coi tiệm Net… để kiếm tiền trang trải thêm. Rồi mọi chuyện cũng dần qua đi. Tôi tốt nghiệp cử nhân tin học năm 2002 và việc làm chính thức đầu tiên là tại phòng Chiêu sinh của một trung tâm của Học Viện Ngân hàng (bây giờ là Đại học Ngân hàng). Khi có được những đồng lương đầu tiên đi làm, rất hạnh phúc. Tôi cảm thấy nhẹ nhàng vì từ đây đã hoàn toàn tự lo cho bản thân, không phải phụ thuộc vào sự hỗ trợ của cha mẹ nữa.

Quyết tâm làm giàu cháy bỏng trong tôi, nhất là những tấm gương doanh nhân thành đạt đã thôi thúc tôi thay đổi, không thể chần chừ. Tôi học thêm ngành Quản trị kinh doanh của trường Đại Học Kinh Tế TP. HCM để có thêm kiến thức kinh doanh chuẩn bị cho chặng đường sắp tới.

Công ty tôi đang điều hành cũng là nghề của Gia đình tôi hồi xưa, một nghề đã gắn liền với tuổi thơ cơ cực của tôi, đến giờ tôi vẫn nghĩ đó là “cái nghiệp” và tôi có trách nhiệm phải tiếp nối và phát triển: Nghề làm ra những sản phẩm nội thất gỗ, làm đẹp cho những tổ ấm yêu thương và góp phần mang lại hạnh phúc cho họ.

Nguyễn Thị Hồng Dung

 

SỨ MỆNH CỦA NGUYỄN THỊ HỒNG DUNG

Khi một con người sinh ra, trở thành người tốt kẻ xấu, người tài kẻ thất bại không phải là do dạy dỗ hay môi trường sống mà là họ tự chọn cách trở thành như vậy. Tôi quen biết rất nhiều người thành công và cũng chứng kiến không ít người thất bại. Người thành công họ thường rất giàu có, nhưng tôi nghĩ thành công và giàu có khi mất đi cũng không mang theo được gì. Vậy cái gì sẽ để lại khi bạn ra đi mãi mãi, tôi nghĩ đó là “cái phước”. Cái mà bạn tạo ra giá trị cho xã hội khi bạn còn sống.

Theo cách nghĩ này, tôi phát triển thành cách sống và đưa cách sống vào vận hành công ty, đưa cách nghĩ phát triển thành sứ mệnh: “Đã sinh ra phải nghĩ đến lợi ích của người khác và phải đem giá trị cho xã hội”

Khi thị trường trong nước có quá nhiều Công ty và cơ sở sản xuất nội thất, sự cạnh tranh khốc liệt diễn ra từng ngày, tôi nhận ra rằng để phát triển bền vững không chỉ có sản phẩm tốt mà bên cạnh đó luôn phải nâng cao chất lượng dịch vụ, sản phẩm và dịch vụ phải hướng tới lợi ích của khách hàng. Để làm được điều này, tôi nguyện mang cả tình yêu của mình vào sản phẩm, đem cả trái tim để chăm sóc khách hàng. Mỗi sản phẩm được trao và được nhận sự hài lòng từ khách hàng là mỗi lần trong tôi lại dâng trào niềm hạnh phúc.

nguyen thi hong dung

Rất cảm kích bạn đã dành thời gian đọc, chúc bạn luôn an vui hạnh phúc và thành công trong cuộc sống.

Nguyễn Thị Hồng Dung
CEO Khai Hong Co., Ltd


Các ý kiếm cảm nhận của bạn đọc
NHẬP THÔNG TIN ĐỂ BÌNH LUẬN
Avata
Viết bình luận mới...
68908220cd061bd6e772c4aff77a8f1466341bd9473612e71013f3dc262c5f88
Danh mục bài viết
  1. Cách thức xây dựng chiến lược online marketing ?

      7      2368     24-10-2014
    Cách thức xây dựng chiến lược online marketing ?  Online Marketing khó đến mức nào đi nữa ? Nhưng đã lọt vào Việt Nam là dễ tuốt tuồn tuột. Các chủ shop và các doanh nghiệp nhỏ và vừa lao đầu vào cuộ ...
    Xem chi tiết..

  2. 7 lời khuyên khi viết Sales letter Thư chào hàng

      5      4407     23-07-2014
    7 lời khuyên khi viết Sales letter Thư chào hàng Tâm trí của bạn sẽ trở nên trống rỗng hoàn toàn khi bạn mới bắt tay vào viết thư chào hàng. Mặc dù trước đó bạn đã có rất nhiều ý tưởng tốt nhưng nó k ...
    Xem chi tiết..

  3. Lợi thế SEO của chuyển đổi sang HTTPS

      5      902     15-03-2016
    Lợi thế SEO của chuyển đổi sang HTTPS Thật hiếm thấy, gã tìm kiếm khổng lồ Google tiết lộ bất kỳ yếu tố xếp hạng tìm kiếm của nó, vì vậy HTTPS SSL sẽ là một bất ngờ lớn khi các đại diện Go ...
    Xem chi tiết..

Facebok Viết Quảng Cáo

Google+ Lê Viết Hợp
 

liên hệ nhanh

125/30 Nguyễn Cửu Vân, Bình Thạnh, Hồ Chí Minh

CEO Nguyễn Thị Hồng Dung - Hi Furniture

CEO Nguyễn Thị Hồng Dung - Hi Furniture

NGUYỄN THỊ HỒNG DUNG LÀ AI? Tôi sinh ra ở một vùng quê nghèo trong gia đình có 9 người con, bản thân thuộc thế hệ đầu 8x với nhiều khát vọng và hoài bão. Cái nghèo khó một thời của gia đình và quê hương khiến tôi luôn luôn trăn trở phải vươn lên để làm giàu

Nguyễn Thị Hồng Dung